Viết cho những cô gái đang học cách buông bỏ nỗi đau

    Hạnh phúc nào rồi cũng tàn. Phù phiếm, xa hoa nào rồi cũng tan. Tình yêu nào rồi cũng nguội lạnh. Và cảm xúc nào rồi cũng chai sạn. Có chăng một thứ hư vô nào đó là vĩnh cửu?

    Cuộc sống luôn chật vật giữa yêu và buông bởi có yêu thì mới có buông rồi thì có buông mới biết mình có yêu. Yêu và buông cứ như hai sợi dây vô hình đan vào nhau, thắt lại tạo một mớ bòng bong để con người ta ngụp lặn trong đó không biết lối ra. Yêu một người đã khó, học cách buông tay một người lại càng khó hơn. Yêu thì luôn muốn nhớ, buông lại luôn muốn quên – nhưng khốn nạn là lại càng nhớ. Yêu – ừ thì hạnh phúc, buông thì lại đau và nhiều lúc buông tay ai đó cũng là hạnh phúc – thứ hạnh phúc có được trong những nỗi đau.    

    Khi chấp nhận buông tay một ai đó cũng chính là lúc ta tự khắc thêm vào tim một vết thương. Và cứ thế yêu rồi buông là ta lại khắc thêm 1,2,3,…n vết thương. Rồi thì cũng đến lúc n vết thương ấy hóa n vết sẹo. Để một khi chạm vào chúng bạn không còn thấy đau nữa mà thấy thương cảm cho ta – của những ngày dằn vặt trong triền miên nỗi đau, của những ngày nước mắt hòa tan vào nỗi nhớ, và của những ngày ký ức dày xé o tâm hồn.    

    Có những ngày tháng tường chừng như tim đã chế t lặng, tâm hồn mục ná t, cơ thể sống như một cái xá c. Có những ngày tháng không còn biết nỗi đau thể xá c là như thế nào vì nỗi đau tinh thần đã quá bi thương. Có những ngày tháng sống không còn là sống mà sống đơn thuần như một kiểu tồn tại. Để rồi có những ngày tháng như thế mới biết được rằng vượt qua nỗi đau chưa bao giờ là dễ. Để rồi vượt qua nỗi đau mới biết mình mạnh mẽ và can đảm biết chừng nào. Để rồi khi đã mạnh mẽ và can đảm nhìn lại mới biết trân quý bản thân vì chỉ khi biết yêu thương chính mình mới mong mưu cầu được hạnh phúc.    

    Cô gái ạ, cuộc sống không bao giờ màu hồng và tình yêu cũng thế. Không phải cứ yêu hết mình, yêu đến vắt kiệt sức lực thì sẽ nhận lại những thứ tương xứng. Sẽ có lúc phải biết buông bỏ để yêu chính mình. Đừng cứ mãi ủ dột trốn chạy nỗi đau, đừng cứ như con mèo cứ la liếm vết thương mãi không lành. Lau nước mắt, cột lại mái tóc rối tung, khoác lên bộ cánh đẹp, tô chút son và mạnh mẽ buông bỏ vết thương đó.    

    1 đêm tâm trạng…    

    Viết cho tôi, viết cho những cô gái học cách buông bỏ nỗi đau.    

    create

    Ninh Quỳnh Trang / Dear.vn

    Không còn yêu thì cứ im lặng mà rời đi...

    Không còn yêu thì cứ im lặng mà rời đi...

    timer17/05/2019

    Chia tay rồi hãy để tình yêu đó trở thành quá khứ. Hãy lấy những điều ngọt ngào an ủi những đắng cay, lấy niềm hạnh phúc tha thứ cho những nổi đau mà cuộc tình ấy mang đến. Đừng giận hờn,đừng oán trách. Chấp nhận nó ra đi như khi nó tìm đến.

    Yêu một người vô tâm, ngay từ khi bắt đầu đã sai rồi

    Yêu một người vô tâm, ngay từ khi bắt đầu đã sai rồi

    timer17/05/2019

    Yêu một người vô tâm, là mỗi ngày nhìn điện thoại ta lại hoang mang chẳng biết bao giờ người ta nhắn tin hỏi thăm mình, rằng em đã ăn chưa, ngày hôm nay của em thế nào…

    Dù sao đi nữa em cũng gửi anh một lời “cảm ơn“...

    Dù sao đi nữa em cũng gửi anh một lời “cảm ơn“...

    timer16/05/2019

    Rồi rất lâu sau, chính là hiện tại, chắc mình phải nói cảm ơn anh mất.Nhờ anh mà cuộc sống của mình giờ đây thực yên bình. Trải qua một mối tình, giờ đây lòng em chẳng còn những cảm xúc cuồng nhiệt nữa, dù sau này trải qua vài ba mối tình sau anh, chắc cũng trải qua bao cảm xúc vui-buồn-hạnh phúc-dau khổ nhưng chắc không được bằng tình đầu. Dù sao đi nữa cũng Cảm ơn anh vì vào những năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời đã đến bên và tạo cho em một đoạn kí ức đẹp dù là ngắn ngủi!

    Người yêu bạn thật lòng sẽ không bao giờ để bạn chờ đợi quá lâu

    Người yêu bạn thật lòng sẽ không bao giờ để bạn chờ đợi quá lâu

    timer16/05/2019

    Khi mỗi cuộc tranh cãi nổ ra, họ sẽ không dùng sự im lặng để d ằn v ặt bạn, cũng không bắt bạn đợi quá lâu để làm lành.